Xu Hướng 6/2024 # Vụ Thẩm Mỹ Viện Cát Tường: Tường Thuật Phiên Xử Sáng 5 # Top 5 Yêu Thích

8h30 hôm nay, TAND Hà Nội tiếp tục phiên tòa xét xử sơ thẩm Nguyễn Mạnh Tường và Đào Quang Khánh về hành vi ném xác chị Huyền xuống sông Hồng sau ca phẫu thuật thẩm mỹ gặp sự cố.

​Luật sư của bị hại cho hay sẽ đăng ký xét hỏi tiếp sau phần khai báo của bảo vệ Khánh về cuộc họp tạo hiện trường tai nạn giao thông giả cho cái chết bệnh nhân Huyền tại thẩm mỹ viện Cát Tường.

Bị cáo Bác sĩ Nguyễn Mạnh Tường và luật sư

Theo Khánh, trong cuộc họp trên tầng 2 có gần chục người, anh ta nghe thấy mọi người bàn nhau tạo hiện trường tai nạn giao thông giả cho chị Huyền. Do vậy, Khánh cùng hai người làm tại Cát Tường là Công và Long đã mang xe đi thực hiện theo lời dặn “tạo ra vết xước” của Phó giám đốc Mai. Khánh kéo lê xe chừng 50m nhưng xe không xước vì có thanh chắn inox.

Đào Quang Khánh cũng phản cung cho rằng người đề nghị vứt xác nạn nhân xuống sông là bác sĩ Nguyễn Mạnh Tường. Khánh chấp hành vì trung thành, ông Tường cũng hứa hẹn sẽ tăng lương gấp đôi cho anh ta từ tháng sau. Tuy nhiên, Tường phản đối và cho rằng những lời khai này không đúng sự thật.

Trước đó, trong hơn một tiếng trả lời thẩm vấn luật sư Vũ Gia Trưởng (bảo vệ gia đình bị hại), bị cáo Tường (chủ thẩm mỹ viện Cát Tường) thừa nhận trong quá trình cấp cứu đã cùng một bác sĩ đồng nghiệp tại Bệnh viện Bạch Mai rạch bụng chị Huyền xem có dịch hay không.

Một nữ y tá của Cát Tường cũng khẳng định thấy việc này nhưng bác sĩ trên đã phủ nhận.

Về việc vì sao không đưa chị Huyền đi cấp cứu tại Bệnh viện Bạch Mai ở ngay đối diện sau khi xảy ra sự cố, Mai khai do chưa có chỉ đạo của ông chủ Tường và được dặn chờ ông ta quay về. Còn bị cáo Tường khai “không cấm” làm việc này. Hai bên lời qua tiếng đổ trách nhiệm cho nhau.

Theo kế hoạch, tòa sẽ tuyên án trong hôm nay.

Vẫn với bộ trang phục như ngày ra tòa đầu tiên, hôm nay bị cáo Tường trông tỉnh táo hơn.

Phiên tòa bắt đầu làm việc với phần thẩm vấn của luật sư Vũ Gia Trưởng.

Ông Trưởng mời Khánh trả lời phần nội dung dang dở cuối buổi chiều qua. Khánh khai đã mang xe máy ra đường Lê Thanh Nghị để kéo lê, tạo vết xước. Xong việc được giao này, Khánh tham gia bê xác nạn nhân Huyền.

“Khánh khai có đúng không. Có đúng là có bàn bạc tạo tai nạn giao thông trong cuộc họp ở tầng 2?”, luật sư Trưởng hỏi bị cáo Tường

“Bị cáo không biết nội dung đó, không bàn bạc”, Tường đáp.

Vị luật sư tiếp tục quay sang khỏi Khánh. Bị cào này khai: “Lên tầng 2 đã thấy anh Tường có mặt”.

Có mặt đối chất tại phiên xử, Mai bác bỏ rằng. “Thời điểm đó rất lộn xộn không thể có cuộc họp bàn như vậy. Tôi đi dọn đồ đạc, còn anh Tường lên tầng 3 thắp hương”, Mai nói.

“Nhưng Khánh và Thành khai như thế?”, luật sư căn vặn Mai.

“Tôi sẵn sàng đối chất. Tôi nghĩ mọi người đã không nghe rõ”, Mai nói.

“Ở tầng 2 lúc đó có hai người lạ mặt không?”, luật sư Trưởng tiếp tục đặt câu hỏi.

Mai đáp: “Có, tôi thấy anh Tường hoảng loạn nên đã nhờ người bạn đến bàn bạc để có thể đàm phán với gia đình nạn nhân”.

Luật sư Trưởng tiếp tục đặt câu hỏi cho Tường: “Các camera, ổ cứng ném xuống hồ do ai chỉ đạo?”.

Tường: “Cái này bị cáo không biết, không gặp các nhân viên vào 2 ngày sau 21-22/10/2013. Có thể nhân viên hoảng loạn tự động dọn đi”.

Luật sư: “Có phải tất cả đồ đạc mang vứt ở phố Lạc Trung?”.

Tường: “Việc đó tôi không biết”.

Luật sư hỏi Mai: “Chị chỉ đạo mọi người phi tang không?”.

Mai: “Tôi xin phép có thể nhờ tòa yêu cầu phóng viên không chụp hình tôi được không?… Tôi không hiểu vì sao bây giờ anh Tường cứ nói không biết gì. Tôi chỉ đạo nhưng mọi sự chỉ đạo của tôi là từ anh Tường”.

Luật sư: “Thế ai chỉ đạo nhân viên vứt đồ ra phố Lạc Trung?”

Mai: “Anh Tường nói từ chiều qua không đúng. Không có chuyện chuyển đồ từ thẩm mĩ viện về nhà tôi”.

Luật sư: “Ai chỉ đạo ngâm camera, ổ cứng vào chậu nước rồi ném xuống hồ?”

Luật sư: “Bị cáo Tường thấy sao?”

Luật sư: “Việc nhân viên mang đi vứt khắp nơi thế này mà hôm nay Tường và Mai đổ cho nhau. Chúng tôi muốn biết một sự thật duy nhất là ai nói thật, nhân viên sao có thể tự tiện làm như vậy?”.

Tường: “Bị cáo đã nói khi còn đang cấp cứu thì đã có nhân viên chuyển đồ đi. Cơ quan điều tra xác nhận có cả em của Mai”.

Luật sư: “Vậy sao có em của Mai?”.

Tường: “Bị cáo sao có thể chỉ đạo em của Mai đến đó. Sau đó bị cáo đâu gặp nhân viên thì sao biết được. Mai có quyền tất cả về chỉ đạo nhân sự”. Tôi nào có nói qua Mai để chỉ đạo nhân viên khi tôi còn đang hoảng loạn cấp cứu cho chị Huyền”.

Mai: “Tôi không nghĩ hôm nay anh Tường có thể nói thế vì lúc đó chúng tôi làm tất cả những việc đó để giúp anh Tường”.

Luật sư Trưởng hỏi bị cáo Khánh: “Ai bảo bị cáo lục túi chị Huyền?”.

“Chị Mai và Trâm bảo bị cáo lục phiếu thu của chị Huyền, cầm về đây”, Khánh đáp.

Luật sư: “Có ai bảo bị cáo điền lại thông tin giả vào phiếu thu?”

Khánh: “Mai. Mai bảo tôi đi mua phiếu thu mới điền tên 4-5 khách hàng”.

Mai: “Đúng là có chỉ đạo đi tìm phiếu thu để liên lạc với gia đình chứ còn hủy làm giả là do Tường chỉ đạo”.

“Điện thoại chị Huyền reo liên tục có tên chồng chị Huyền mà không nghe lại phải đi tìm phiếu thu?”, luật sư truy vấn.

Mai: “Thẩm mĩ viện mới thành lập các khâu chưa hoàn thiện. Tôi có gặp chị Huyền nhưng thông tin chị Huyền lại ở nhiều bộ phận khác nhau. Tôi có thấy điện thoại reo nhưng anh Tường không cho nghe”.

Luật sư: “Vậy không phải là tìm phiếu thu để liên lạc với gia đình chị Huyền?”

Tường: “Tới giờ bị cáo mới biết đi tìm phiếu thu và việc đi mua những phiếu thu đó. Tại sao phải làm thế?”

Luật sư: “Khánh cũng khai rõ có chuyện đi làm giả phiếu thu”.

Tường: “Bị cáo không hề biết những chuyện này. Tất cả mọi người bây giờ cứ đổ diệt cho bị cáo. Bây giờ ai cũng bảo anh Tường nói. Thực tế tôi đâu có nói gì”.

Mai: “Em thực sự ngạc nhiên, sao anh có thể đổ hết cho nhân viên từ em đến y tá bảo vệ, trong khi chúng em lúc đó đều là giúp anh?”.

Tường: “Hầu hết tòa thấy Mai nói người này nói người kia, giờ cứ đổ lỗi cho anh Tường mà tôi đâu biết gì”.

Trả lời câu hỏi của luật sư Trưởng về mục đích đưa chị Huyền vào viện, Mai nói: “Để dễ đàm phán với gia đình chị Huyền hơn là ở thẩm mỹ viện”.

“Tất cả chứng cứ giấy tờ đều phi tang thì lấy gì thương lượng đây? Bị cáo cũng như Mai định thương lượng thế nào?”, luật sư quay sang chất vấn Tường. “Bị cáo vẫn đinh ninh sẽ đưa chị Huyền tới bệnh viện rồi thương lượng với gia đình vì không biết những chứng cứ kia đã bị phi tang”, Tường nói.

Còn Mai thì cho rằng: “Theo tôi biết là để không biết chị Huyền chết ở thẩm mỹ viện. Tôi chỉ được anh Tường chỉ đạo dọn đồ. Việc đưa chị Huyền vào bệnh viện anh Tường sẽ có cách giải quyết”.

“Sao không đưa xác đến ban ngày mà phải đợi đến đêm?”, luật sư tiếp tục.

“Sợ bị phát hiện chị Huyền chết ở thẩm mỹ viện”, Tường đáp.

“Bị cáo có làm gì xác chị Huyền không?”, luật sư hỏi và được Tường đáp: “Không”.

Chuyển sang hỏi một nhân viên của Cát Tường tên Công, luật sư Trưởng nêu: “Công cho biết có khiêng xác chị Huyền không?”.

“Có, được anh Tường nhờ. Xác chị Huyền đã cứng lại. Chị Huyền nằm phía sau ôtô, tư thế nằm ngửa”, Công nói.

Luật sư nhắc lại Công “nếu khai gian dối sẽ đề nghị xử lý” và hỏi tiếp : “Trước anh khai chứng kiến anh Tường giật chị Huyền trên xe ôtô?”.

“Tôi thấy Tường ép vào cửa vì không vừa xe, rồi gập lại nhưng không được vì đã cứng rồi”, Công khai.

Vị luật sư bảo vệ cho gia đình bị hại quay trở lại thẩm vấn Khánh về lời khai của Công và được bị cáo này thừa nhận “có chứng kiến thấy vậy”. Nhưng đối chất việc này, Tường phản bác: “Không đúng. Xác vẫn cứng thì sao bẻ gập được”.

“Vì sao không đưa vào viện mà mang ra bờ sông?”, luật sư hỏi Tường. “Thì cứ thế đi thôi”.

Luật sư truy vấn tiếp: “Thế vì sao Khánh biết mà đi theo được?”.

“Điều này chỉ là luật sư suy diễn, cái này cứ hiểu là đi sao phải phân công”, Tường trả lời, giọng điềm đạm.

Khánh khai có tham gia vứt xác chị Huyền cùng với Tường nhưng không có chuyện chạy vượt lên báo cho ôtô của Tường dừng lại để vứt xác. “Khi áo tung lên thấy nạn nhân có hai vết mổ ở hai bên thành bụng, dài chừng 5-6cm. Bị cáo chỉ nhìn chân, không dám nhìn mặt, có thảm phủ lên trên”, Khánh nói.

Đối chất, Tường nói vết rạch chỉ 2 cm. “Còn cái thảm phủ trên mặt thì lúc cơ quan điều tra đối chất thì làm gì có. Vứt xuống cầu 2 người đều đi về ngay nhìn thấy gì đâu”

Luật sư hỏi chị Hằng (vợ bị cáo Tường): “Ai là người chủ trì quyết định vứt xác chị Huyền xuống sông?”

“Tôi nghĩ là chồng tôi. Tôi có khuyên can nhưng ko được”, chị Hằng nói

Chuyển sang Khánh, luật sư hỏi: “Tường có hứa hẹn cho tiền khi bị cáo tham gia vứt xác không?”. Khánh trả lời “không”.

Mặc dù đã bị HĐXX nhắc nhở về thời gian hỏi quá lâu, luật sư Trưởng vẫn tiếp tục hỏi mẹ chị Huyền: “Con bà có tiền sử bệnh tật không?”.

“Con tôi không bị bệnh tật gì, hoàn toàn khỏe mạnh đến khi lấy chồng”, Bà Hiền đáp.

Anh Huy, chồng chị Huyền bổ sung: “Lấy nhau 17 năm, vợ tôi chưa có tiền sử bệnh tật”. Theo anh, hàng năm công ty của chị Huyền đều tổ chức khám bệnh.

Luật sư Trưởng thông báo đã xong phần thẩm vấn của mình.

Trả lời HĐXX, anh Huy cho biết khi rời nhà chị Huyền đi giầy đen, mặc áo lửng hoa đen viền trắng cổ tròn bên ngoài áo vest.

Tòa cho hay trong bảng kê 14 mục yêu cầu bồi thường không thấy có hóa đơn về việc thuê thợ lặn tìm xác. Anh Huy cho hay: “Chúng tôi tìm quá nhiều nơi, thuê nhiều người. Việc tìm xác vợ tôi là quan trọng nhất nên lúc đó không thể có hóa đơn hay giấy viết tay”. Anh cho hay còn nhiều khoản chi phí khác chưa tính vì được mọi người giúp tự nguyện.

Chủ tọa giải thích cho anh Huy về các quy định tính tiền bồi thường.

Bằng vẻ mặt buồn, tỏ thái độ mệt mỏi, liên tục thay đổi tư thế đứng trong vành móng ngựa, Tường khai cơ quan điều tra thu của bị cáo một ôtô, giấy tờ xe, điện thoại cùng nhiều giấy tờ và bằng cấp.

Công tố viên hỏi bổ sung Mai: “Tài sản ở thẩm mỹ viện ai quản lý?”. Mai cho hay “phòng nào phòng ấy quản lý”.

Nhân viên tên Hoa của Cát Tường bị triệu tập xác nhận: “Đúng”.

Đại diện VKS tiếp tục: “Vậy tài sản của chị Huyền là do chị quản lý?”.

Công tố viên hỏi Khánh: “Ở cổng bệnh viện ai nói đi vứt xác”.

“Anh Tường”, Khánh tiếp tục khẳng định.

VKS công bố lời khai của Khánh cho thấy tại cơ quan điều tra trong các bản cung bị cáo này đều khai “mình là người nói ra đầu tiên”. Khánh trả lời: “Lúc đó bị cáo mới bị bắt”.

Công tố viên căn vặn: “Nhưng lúc khai có bố giám hộ”. Nội dung trong bản cung có lời khai của Khánh về việc này được công bố.

Bảo vệ cho bị cáo Khánh, luật sư Tạ Anh Tuấn hỏi bổ sung thân chủ để làm rõ hành tri vứt xác chị Huyền: “Có ai đứng gần bị cáo không?”. “Chị Hằng và Tường”, Khánh đáp.

Bị cáo Khánh khai, lúc đưa xác chị Huyền đến bệnh viện, có nói với Tường “anh là bác sĩ, người ta cũng là bác sĩ” nên không thể lừa được và Tường đã đề nghị “hay là đi vứt”. “Đến cầu Vĩnh Tuy, anh Tường lắc đầu và theo tôi hiểu là không vứt vì đông người. Khi đến đường Cổ Linh, Tường xi-nhan bên phải cho tôi dừng. Tôi chở chị Hằng đi về phía bên phải, dừng gần vỉa hè”, Khánh nói

Khánh khai khi lên ôtô, chị Hằng và chồng không nói gì cho đến khi vứt xác.

Trả lời luật sư về việc này, chị Hằng khai: “Tôi có khuyên can chồng”.

Luật sư cho rằng lời khai của chị Hằng và Khánh đang mâu thuẫn. “Nếu chị quyết liệt ngăn cản thì hôm nay không có chuyện hơn 9 tháng mới tìm thấy xác”, luật sư nói.

Luật sư Tuấn hỏi Khánh: “Trên đường về có ai nói gì không?”.

Khánh đáp: “Anh Tường nói sẽ nâng lương cho bị cáo. Chị Hằng nói chuyện này chỉ có 3 người biết”.

Khánh khai trong quá trình bị bắt có một lần gặp Tường, được dặn “cứ nhận đi rồi anh ở ngoài sẽ lo cho”. Nhưng Tường phủ nhận: “Chắc chắn là không đúng vì bị giam ở nơi khác nhau. Chỉ nhìn thấy nhau”.

Khánh tiếp tục khai khi vụ án xảy ra có hai lần đi chung với Tường. Lần đầu là khi bị bắt, Khánh được Tường nói: “Em yên tâm anh ko khai ra em đâu. Lần thứ hai bảo tôi em yên tâm cứ nhận đi có gì anh lo cho ở ngoài”.

Trả lời câu hỏi của luật sư bảo vệ cho bị cáo Tường, Khánh khai: “Bị cáo còn trẻ con nên anh Tường rủ thì bị cáo tin tưởng làm. Anh Tường hứa lo cho bị cáo nhưng bao tháng trời bị cáo không nhìn thấy mặt mũi cha mẹ nên ra tòa bị cáo mới muốn nói ra sự thật”.

Một luật sư khác hỏi lại về vợ Tường trong đêm gây án, Khánh tiếp tục khai: “Chị Hằng không khuyên can”.

Tòa kết thúc phần xét hỏi, chuyển sang tranh tụng.

Đại diện VKS đánh giá tại phiên tòa hai ngày qua, “Tường khai báo không thành khẩn, không nhận lý do chị Huyền chết do mình gây ra”. Bị cáo nhận có việc hút mỡ, sau đó mang xác vứt xuống sông.

Theo VKS, Khánh tại tòa đã khai cùng Tường ném xác chị Huyền xuống sông và lấy điện thoại của chị (đang thuộc thẩm quyền quản lý là chị Hoa, nhân viên Cát Tường). Cơ quan công tố đánh giá đã đủ cơ sở xác định Tường không đủ giấy phép nhưng vẫn thực hiện việc phẫu thuật làm đẹp cho chị Huyền…

Theo VKS, hành vi của Tường và Khánh đã gây phẫn nộ trong dư luận, gây tổn thất nặng nề về uy tín của ngành y tế nên cần xử lý nghiêm để đảm bảo tính răn đe.

Tuy nhiên, xét Tường chưa có tiền án tiền sự, có bằng khen, bố có nhiều huân huy chương lại bị nhiễm chất độc hóa học… nên cần được xem xét khi lượng hình.

Số tiền bồi thường 200 triệu đồng không phải do tác động với vợ nên không được hưởng tình tiết khắc phục hậu quả.

Khánh thực hiện hành vi phạm tội khi chưa thành nên được giảm nhẹ một phần hình phạt.

Từ đó, VKS đề nghị phạt Tường 13-14 năm tù về tội Vi phạm quy định về khám chữa bệnh; 4-5 năm tù tội Xâm phạm thi thể, tổng hợp là 17-19 năm tù.

Khánh bị đề nghị phạt 18-24 tháng về tội Trộm cắp tài sản; 30-36 tháng về tội Xâm phạm thi thể, tổng hợp là 48-60 tháng.

10h30 tòa bước vào phần tranh tụng.

Là người trình bày đầu tiên, luật sư Chu Thị Trang Vân cho rằng thân chủ của mình – bị cáo Tường, nhận thức được những thiếu sót khi thành lập thẩm mỹ viện. Bị cáo đã hết sức mình khi cấp cứu cho bệnh nhân. “Song tới giờ không ai kết luận được nên không thể biết nguyên nhân và thực chất thời điểm chết của chị Huyền. Trách nhiệm chứng minh thời điểm chết của nạn nhân thuộc về các cơ quan tố tụng”, luật sư nói.

Bà Vân bày tỏ không đồng tình với VKS trong việc chuyển khung hình phạt lên nặng hơn so với cáo trạng ra lần một. “Không có bất cứ công văn kết luận nào của Bộ y tế cho thấy việc làm của bị cáo Tường là nguyên nhân dẫn đến cái chết của nạn nhân Huyền”, luật sư bào chữa.

Luật sư cho rằng biểu hiện co giật trong phẫu thuật cũng không đồng nhất giữa hai bản cáo trạng cũng như giữa các lời khai của bị cáo, các nhân chứng, y tá.

Luật sư đánh giá Tường là bác sĩ giỏi, có kinh nghiệm lâu năm ở Bệnh viện Bạch Mai. “Các y tá không chứng kiến từ đầu đến cuối thì VKS lấy cơ sở nào để kết luận chị Huyền bị co giật trong quá trình phẫu thuật”, bà Vân trình bày.

Giọng dứt khoát, nói nhanh và đưa ra nhiều chứng cứ, luật sư Vân cho rằng kết luận dùng thuốc quá liều lượng không đúng công thức chuẩn của cơ quan y tế đã không chứng minh được rằng nó làm ảnh hưởng đến sự nguy hiểm tính mạng của nạn nhân.

Nữ luật sư cũng khẳng định thân chủ mình đã làm thủ thuật chứ không làm phẫu thuật. Theo bà, Tường là người có chuyên môn “đảm bảo” vì đã đi học ở nước ngoài. “Pháp luật đã không cấm làm thủ thuật thì kết tội thân chủ tôi liệu có khiên cưỡng không?”, luật sư nói và cho rằng việc chị Huyền chết là “rủi ro trong y tế”.

Luật sư đề nghị tòa lưu tâm đến toàn bộ lời khai của bị cáo, nhân chứng trong vụ án để đánh giá cho công minh. Bà mong gia đình nạn nhân và xã hội thông cảm cho tâm lý của thân chủ mình.

Bà Vân cho ràng thân chủ mình có quá trình tu dưỡng bản thân cũng có uy tín trong nghề nghiệp. Sau khi bị bắt lời khai của bị cáo luôn nhất quán với nhau. Luật sư lập luận rằng bị cáo Tường thành khẩn khai báo chứ không như cáo buộc của VKS.

Luật sư Nguyễn Ánh Thơm bắt đầu bào chữa cho Khánh bằng việc chia sẻ mất mát không gì bù đắp được của gia đình chị Huyền. Ông lấy làm tiếc với lỗi lầm mà thân chủ nhỏ tuổi của mình đã gây ra.

Theo ông Thơm, trong quá trình tìm kiếm xác chị Huyền, thân chủ và gia đình thân chủ mình cũng đã tích cực phối hợp với cơ quan điều tra.

Theo ông, chị Huyền đã chết nên việc Khánh lấy điện thoại không thể coi là hành vi lén lút trộm cắp. Ông cho rằng Khánh không phạm 2 tội theo truy tố của VKS truy tố.

Phía dưới Khánh chăm chú lắng nghe.

Tòa thông báo tạm dừng phiên xử buổi sáng. 13h30, HĐXX tiếp tục làm việc.