Xu Hướng 5/2024 # Đọc Chương 22: New York (1) # Top 4 Yêu Thích

Gia đình Song Tử sống ở một khu phố không quá tấp nập, gần biển. Đó là một căn nhà bình thường, có hai tầng, một căn gác xép nhỏ và có một mảnh đất nhỏ phía trước làm vườn như mọi ngôi nhà kiểu Mỹ khác, một chiếc garage để xe,.. Điều đặc biệt duy nhất có lẽ chính là số lượng cây cối bao xung quanh nhiều hơn hẳn những gia đình khác. Quanh nhà còn trồng rất nhiều cây hoa giấy nhưng bây giờ là mùa đông, hoa giấy chỉ còn trơ trọi mỗi đống cành khẳng khiu, khô khốc. “Xuống xe thôi, Ngưu.” – Song Tử mở cửa taxi và bước xuống trước lấy đồ từ phía sau. Còn Kim Ngưu cảm thấy cơ thể rất mệt mỏi sau một chuyến đi dài như vậy. Hai mắt cô cứ díp lại nhưng rồi một cơn gió lạnh buốt từ bên ngoài cửa xe thổi vào, luồn vào từng kẽ hở của chiếc khăn và cái áo khoác làm cho cô run lẩy bẩy, tỉnh hẳn ngủ. Bước ra khỏi xe, lần nữa Kim Ngưu càng cảm thấy thấm thía hơn cái lạnh lẽo của tháng hai New York dù trước đó cô đã từng trải nghiệm nó. Chút ánh nắng hắt trên đỉnh đầu làm cô hơi chói mắt. Hai người đặt chân đến New York đúng giữa trưa nên nói chung là thời tiết còn ấm áp chán. “Ngưu à.. Vào nhà đi con, để kệ thằng Song một mình lấy đồ.” Lúc Kim Ngưu định giúp Song Tử xách một nửa đồ vào trong nhà thì một giọng nói dịu dàng từ căn nhà màu xanh lam trước mắt khiến cô quay lại. Là mẹ Song Tử, một người phụ nữ còn khá trẻ, bề ngoài như chỉ mới ba mươi nhưng thức chất thì không phải vậy. “Con chào bác.” – Kim Ngưu vui vẻ chạy về phía cửa ôm chầm lấy mẹ Song Tử. Hai người trước đã rất hợp nhau rồi, chưa kể là bác đối xử với cô còn tốt như con gái mình nên hai người vô cùng thân thiết – “Lâu quá con mới gặp bác. Càng ngày bác càng đẹp ra đấy ạ.” “Con đúng là vẫn dẻo miệng như trước.” – Bên ngoài mẹ Song Tử chỉ khoác một cái khăn len mỏng nên không chịu được đứng ngoài lâu – “Vào nhà đi con. Đồ đạc cứ để thằng Song nó lo, vào đi. Bác vừa mới chuẩn bị xong bữa trưa, toàn những món con thích..” Vậy là hàn huyên đến đó thì mẹ Song Tử liền kéo tay Kim Ngưu và đóng cửa lại, hoàn toàn bỏ mặc thằng con trai mới lặn lội đường xa trở về của mình. Trong nhà được một tay mẹ Song Tử trang trí, và rất hay có mùi thơm thoang thoảng của bánh nên luôn khiến người ta có cảm giác ấm áp và yên bình mỗi khi bước vào. “Con cởi áo khoác rồi ngồi trước lò sưởi này cho ấm. Để bác mang cho con ít bánh và sữa nóng..” “Dạ thôi ạ. Con ổn mà bác.” – Kim Ngưu vừa nói vừa cởi áo và mũ khăn rồi treo lên móc. Ngôi nhà này đối với Ngưu khá là thân thuộc. Thời gian trước khi sang đây là do hiềm khích giữa cô và Thiên Yết, Cự Giải. Sau đó thì trong lòng ôm nhiều lo lắng, tâm sự, một thời gian ngắn sau, những khó khăn ập đến nhiều hơn, như về bạn bè, về học hành, thi cử rồi cả cách sống ở đây.. Tất cả đều Ngưu cảm thấy mỏi mệt, chán chường. Khi đi khám, cô được kết luận là mắc rối loạn tâm lí, nhưng chỉ là ở mức nhẹ thôi, không quá nghiêm trọng. Và người bác sĩ khám cho cô không ai khác chính là mẹ Song Tử. Mẹ Song Tử tên là Evelyn là một người Mỹ gốc Việt. Từ đời ba mẹ bác gia đình đã bắt đầu kinh doanh lớn, khá giả nên chuyển sang bên đây sống. Sau đó thì bác kết hôn và quyết định định cư bên này luôn. Không hề có ý định về nước, cùng lắm chỉ là về chơi vào mấy dịp lễ quan trọng hoặc kì nghỉ dài. Ở đây, bác là một bác sĩ tâm lý giỏi có tiếng trong bệnh viện thành phố. Đồng thời cũng là một người phụ nữ hết lòng vì gia đình, chồng con, rất được mọi người yêu quý. “Chưa gì mà đã thất thần chuyện gì đấy? Hay lần này lại nghĩ đến hai người bạn đó hả?” – Mẹ Song Tử dịu dạng vuốt đoạn tóc rối của cô và đặt vào giữa hai lòng bàn tay cô một cốc sữa ấm – “Thấy Song kể rằng khi về bên đó con có gặp hai người bạn kia.” “Dạ. Con có gặp, cũng làm hòa nhau hết rồi.” – Cô cười, thành thật kể cho mẹ Song Tử nghe. Đoạn, có tiếng mở cửa và sau đó thì Song Tử bước vào nhà. Chỉ đến giây thứ ba cậu nhìn thấy hai người kia đang làm gì thì liền nhăn nhó mặt càu nhàu: “Mẹ thật chẳng thương con trai mẹ gì cả.. Bên ngoài kia mẹ có biết là lạnh lắm không..” – Song Tử cởi áo khoác rồi nhanh chóng bước về phía lò sưởi. Từng hơi ấm phả ra làm cậu dễ chịu biết bao. Cậu xoa xoa hai lòng bàn tay trước đống lửa và rồi xoa khắp nơi trên khuôn mặt mình. Hai má cậu lạnh đến mức như sắp đông đá lại rồi – “Chẳng thể hiểu nổi mẹ.. Người ta nhìn vào thì chắc chắn sẽ tưởng Kim Ngưu mới là con ruột của mẹ mất..” “Hứ.. thì đã sao. Có một đứa con gái ngoan ngoãn xinh xắn lại thông minh như này thì còn gì bằng.” – Đoạn, Kim Ngưu bật cười khi nhìn thấy Song Tử bắt đầu giở thói trẻ con rất hiếm thấy để tranh cãi với mẹ mình. Mà bác gái cũng chẳng phải dạng vừa, câu nào câu nấy nói ra đều khiến cho cậu phải bực bội nhưng chẳng thể nói thêm được gì mà đành phải cãi cùn.

“Cho con xin hai người được không.. con đói lắm rồi.” – Cuối cùng Kim Ngưu vẫn phải ngả mũ chịu thua hai mẹ con Song Tử. Hai người dù cả năm chỉ có gặp nhau một hai lần vào những dịp lễ nhưng mà chẳng thể hiện chút gì ấm áp, thay vào đó cứ cãi nhau không ngừng. Nhưng vậy cũng đủ khiến cho cô cảm thấy rõ ràng tình cảm mẹ con thắm thiết của cả hai. Bữa cơm tuy chỉ có ba người bọn họ vì ba Song Tử mới đi công tác gần đây, đến tận một tháng nữa mới về, nhưng trên bàn bày biện rất nhiều món, tất cả đúng là đa phần đều là món Kim Ngưu thích. Điều này khiến cô nhìn bác gái mà cảm động rất nhiều, không ngờ đã đi lâu như vậy rồi mà bác vẫn nhớ rất rõ những món cô thích. “Nào nào. Đừng có đứng vậy, lại ngồi xuống rồi chúng ta vừa ăn vừa nói.” – Rồi mẹ Song Tử quay sang hỏi chuyện Kim Ngưu thân thiết, còn nắm tay nắm chân và gắp những món cô thích vào đĩa của cô vô cùng ân cần. Một lần nữa lại bỏ rơi con trai mình ở một bên. So với vừa nãy, lần này Song Tử tỏ ra vô cùng lạnh nhạt và không mấy hứng thú. Cảnh tượng như này cậu bị trải qua cũng nhiều lắm rồi, không còn là lần đầu tiên nữa. Vậy nên cậu bây giờ chỉ là đóng một vai ngoan ngoãn, ngồi một bên tập chung ăn uống, thi thoảng thì đáp lại một hai câu khi mẹ hỏi hoặc bổ sung một chút những điều Kim Ngưu nói thiếu. Thực sự thì cũng không khác với cái bóng đèn trên trần là bao.. có khi cậu còn “sáng” hơn cả cái bóng đèn ý chứ. “Mẹ à.. đủ rồi. Cho bọn con ngủ một tẹo được không hả?” – Song Tử chán nản nhìn mẹ mình lôi kéo Kim Ngưu từ bàn ăn ra đến chậu rửa bát, hai người vừa lau dọn vừa tâm sự rồi còn ra tận phòng khách tiếp tục nói chuyện. Mãi mà câu chuyện vẫn chưa kết thúc làm cho cậu ngồi cạnh nghe thôi cũng đã mệt mỏi – “Mẹ không thấy Kim Ngưu đã rất mệt mỏi rồi sao?” “Ôi.. Bác xin lỗi.” – Nghe Song Tử nói xong thì mẹ cậu cũng tỏ ra nghiêm túc nhìn sắc mặt Kim Ngưu. Đúng là có chút mệt mỏi và thâm thâm chỗ dưới mắt. Vậy là thái độ liền quay ngoắt 180 độ, mẹ Song Tử chuyển sang vô cùng vội vã thúc giục cả hai lên phòng ngủ rồi để ngày mai còn có sức mà đi chơi khắp nơi cho khuây khỏa. Song Tử trở về căn phòng lúc trước của mình còn Kim Ngưu cũng bước vào căn phòng ngay bên cạnh. Lúc trước cô chỉ nghĩ rằng sẽ sống tạm ở đây một thời gian khi ba mẹ về nước. Xong cuối cùng thì bây giờ căn phòng vốn dành cho khách này đã thực sự trở thành căn phòng thân thiết của cô ở đây, luôn đợi cô trở về cùng Song Tử. Kim Ngưu đặt lưng lên giường. Mùi ga mới được lấy từ trong tủ ra để thay có chút thơm thơm của xà phòng xen chút hơi ẩm mốc rất quen thuộc vương vất quanh đầu mũi khi cô tựa đầu xuống gối. Cô cuộn mình trong chăn rồi từ từ, bản thân cô đã chìm vào một giấc ngủ dài, yên bình và không hề có chút mơ mơ nào cả. *** Đến sáng ngày hôm sau, Song Tử và Kim Ngưu quyết định tranh thủ thật nhiều thời gian để có thể ở nhà nhưng vì phải mấy ngày nữa mẹ Song Tử mới nghỉ làm ở bệnh viện. Rồi cuối cùng thì sau một hồi bàn luận với nhau, hai người liền nghe theo mẹ Song Tử, cùng nhau đi thăm quan đây đó và mua sắm một số thứ cho mấy ngày tới coi như giết thời gian. Đầu tiên, họ đi lòng vòng trong công viên Battery và đến thăm tượng Nữ thần tự do nổi tiếng. Tất cả là vì suốt gần một thời gian dài sống ở đây ngày trước, hai người đều chưa đi tham quan, mỗi ngày nghỉ, dịp lễ đều chui vào trong phòng và làm những điều nhàm chán, có chút vô bổ. Lúc đầu mới đi cả hai đều im lặng vì bình thường cả hai cũng không nói quá nhiều với nhau. Công viên này rất rộng lớn và nhiều cây xanh nhưng vì hiện tại đang là mùa đông nên những cái cây này đều trơ trọi lá, lộ ra những cành cây khẳng khiu, gầy rộc. Ở những bãi cỏ và ven đường có rất nhiều tuyết. Dường như khung cảnh có đến hơn nửa là màu trắng xóa. “Này, mọi vật đều trắng như này làm mình nhớ đến lần đầu tiên gặp nhau quá.” – Kim Ngưu đột nhiên bật cười khi nhìn một con chim rơi từ trên cành cây xuống đống tuyết phía dưới. Câu nói dạo đầu này làm Song Tử không biết nên phản ứng thế nào cả. Lần đầu tiên họ biết nhau không phải một mùa đông nhiều tuyết và lạnh như vậy. Nếu không phải trí nhớ cậu bị sai lệch thì rõ ràng khoảng thời gian đó là đầu thu, khi mà những cái cây bắt đầu nhuộm sang màu nâu trong nền trời xanh nhiều nắng. Không phải màu nâu đó thì ít ra vẫn còn rất nhiều sắc màu khác của cây cỏ, hoa lá.. xanh, đỏ, tím vàng.. rất nhiều màu. Sẽ không phải là một màu trắng như lúc này. “Không nhớ sao??.. Lần đầu chúng ta gặp nhau ý..” – Kim Ngưu vừa đi vừa nghiêng nghiêng đầu nhìn sang khuôn mặt có chút mờ mịt của Song Tử. Nụ cười tươi rói kia của cô rõ ràng là đang rất đắc ý khi thấy Song Tử khổ sở lục tìm lại trong đống ký ức nghèo nàn – “Mãi mà vẫn chưa nghĩ ra sao… nhớ kĩ một chút đi.. lúc đó là lúc….” Kim Ngưu định nói cho cậu nghe chút gợi ý, nhưng đúng lúc đó, chân cô lại dẫm phải một chút băng chưa tan trên mặt đất. Suýt thì ngã.. Thật may là Song Tử đã ngay lập tức dang tay nắm chặt lấy tay cô kéo ngược lại. Chỉ là lực kéo quá lớn, dưới chân cậu lại chính là một chút băng khác.. Hai người liền ngã sõng soài ra đất. “Haizz.. đen đủi quá!!” – Kim Ngưu vội vã đứng dậy để giảm thiểu ướt quần đến mức ít nhất nhưng rồi do hành động quá nhanh mà cả người cô lảo đảo suýt ngã thêm lần nữa.