Xem Nhiều 5/2024 # Đọc Chương 7: Đương Nhiên Là Mày # Top 0 Yêu Thích

Sư Tử đứng trước máy bán hàng tự động nhấn chọn loại nước hoa quả ở góc trong cùng của dãy thứ ba từ dưới lên, rồi chọn cho mình một lon trà xanh ở dãy thứ tư . Anh lấy đồ uống mát lạnh tiến lại gần thiếu nữ áp lên má cô, cô gái cột tóc đuôi ngựa với khuôn mặt đáng yêu ngàn năm không đổi khẽ giật mình vì cái lạnh đột ngột và chạm, cô quay ra nhìn Sư Tử – hung thủ đang cười hả hê mà phồng má giận dữ. Sư Tử và Nhược Mẫn học chung trường cấp 3 Tây Mạc, vốn không thân thiết do học cách nhau 1 lớp nhưng tình cờ thay Nhược Mẫn lại là quản lí của CLB mà Sư Tử tham gia. ” Anh vẫn không thay đổi tí nào Sư đại ca !!! ” – Nhược Mẫn nhăn mày thật sâu, đôi môi hồng phấn mím lại chặn những từ ngữ thô tục sắp tuôn ra, những lúc như vậy luôn khiến Sư Tử nổi hứng muốn trêu chọc cô. Nhược Mẫn là người bạn khác giới mà Sư Tử quý trọng nhất, cô luôn là người cứu giúp Sư Tử vượt qua khó khăn tuy có phần ‘bạo lực’ nhưng Nhược Mẫn cũng rất dễ mềm lòng. Sư Tử coi cô giống như em gái vậy bởi vì anh vốn dĩ là trẻ mồ côi, anh thiếu thốn rất nhiều thứ nhưng cô đã cho anh những thứ mà anh thiếu. Thế nhưng từ khi lên đại học cả hai đã ít gặp nhau hơn trước. Sư Tử bất giác lại nhếch miệng vẽ lên một nụ cười tựa như gió thoảng không thể bắt kịp, nhớ lại những kí ức hồi đó anh mới phát hiện đó là những kỉ niệm đẹp nhất mà anh từng trải qua cho đến bây giờ. Sư Tử thu lại suy nghĩ nhìn Nhược Mẫn tiếp tục bộ dạng tươi cười vô lại của mình. Vì buổi gặp mặt bất ngờ này mà ngày mai anh chắc chắn phải nghe thuyết giảng một tiếng đồng hồ, nhưng với anh đây là cái giá quá hời để gặp lại một người bạn quan trọng. ” Em cũng chẳng thấy đổi gì cả, lúc nào cũng vướng phải nguy hiểm, có biết giờ là mấy giờ rồi không ? Nói mau em đến đây vì lí do gì ? ” – Với tư cánh là một người anh không chính thức, Sư Tử bắt đầu cất lên bài ca bất hủ của các bậc phụ huynh nghiêm khắc nhắc nhở con cái của mình. Mỗi lần như vậy Nhược Mẫn sẽ nhăn nhó kêu anh là ông già thối tha nhưng biểu cảm đỏ mặt của cô lúc này lại khiến cho Sư Tử có chút nghi hoặc. Với đôi mắt được truyền thừa từ dòng họ mèo bự Sư Tử không khó để phát hiện ra mảnh giấy được cô vò đến thảm thương trong lòng bàn tay. Sư Tử ngay lập tức giựt lấy tờ giấy, một dòng chữ to đùng đập vào mắt anh ‘ Tư vấn tình yêu, cách để khiến người ấy đổ ngay trong vòng một nốt nhạc ‘ , nhìn thôi cũng biết là lừa đảo, con nhóc này đúng là dễ dụ. Sư Tử nhanh chóng vò lại, quăng đi. ” Anh làm gì vậy, em cần nó mà để Bảo Bình…..” – Nhược Mẫn hốt hoảng, nhặt lại tờ giấy bị Sư Tử quăng đi. Khi nhận ra sự bất thường trong câu nói của mình thì Sư Tử đã ngay lập tức chặn cô lại, để cô mặt đối mặt với mình. ” Bảo Bình ? 23 tuổi ? Bác sĩ của bệnh viện H ? Thích mặc vest ? Kỳ quái ? Lạnh lùng ? Lúc nào cũng trong tình trạng thiếu ngủ ? “ Nhược Mẫn ngạc nhiên trước những lời nói của Sư Tử, lắp bắp đáp. ” Sao…. sao anh lại biết ? “ Sư Tử thở dài, không ngờ lại trùng hợp đến vậy. ” Vì anh đang sống cùng anh ta ! “ ****

Chiếc xe hơi sang trọng dừng lại trước chung cư số 8, Tiểu Hủ vươn vai bước xuống, cúi người tạm biệt ông nội sama cùng papa đại nhân. Trước khi xe rời đi, Lôi Công nhìn Tiểu Hủ nói thầm. ” Tiểu Nhĩ, nếu Lôi Liệt có liên lạc với con thì nhớ báo cho ông biết ” – Giọng nói của ông mang theo sự già dặn và trải đời nhưng ẩn chứa trong đó là tình cảm vô bờ của ông dành cho đứa cháu đã nhiều năm xa cách. Lôi Liệt – cháu trai đích tôn của Lôi gia, anh trai của Tiểu Hủ, từ nhỏ đã ngoan ngoãn lễ phép, lớn lên lại thông minh tài giỏi, anh đã được định sẵn là người thừa kế Lôi gia, vậy mà mấy năm trước anh lại tự nhận là người đồng tính. Cha không chịu nổi cú sốc này mà đuổi anh ra khỏi nhà, ông nội cũng không tiện xen vào chỉ có thể khuyên nhủ cha, thỉnh thoảng anh có nhắn tin với Tiểu Hủ, anh nói anh sống rất tốt, anh nói anh vẫn khoẻ, anh còn gửi quà về cho mẹ nhưng anh lại chưa bao giờ nhắc đến khi nào anh trở về.

” Tiểu Xử không phải em rất thích trò này sao ? Anh đã mua cho em một bộ ở nhà rồi “….” Tiểu Xử trở về đi ! “…. ” Này …. “ Một từ này đánh gãy suy nghĩ của Xử Nữ, khi cậu định hình được mọi việc thì người vốn dĩ đang đứng cách cậu mấy bước nay đã đứng ngay trước mặt cậu, hai tay anh nắm chặt vai cậu, giọng nói không mấy là vui vẻ. ” Không cho phép cậu nghĩ đến người khác trước mặt tôi “ Xử Nữ không hiểu, cũng không tiếp tục muốn hiểu, cậu không có mấy hảo cảm với người này đặc biệt là cái tính cách chảnh choẹ gà mái mẹ của anh ta nên cũng không nói nhiều chỉ hỏi một câu anh muốn vào hay không rồi cho anh ta vào. **** ” Thiên Bình người anh em, sao mày cũng ở đây vậy ? ” – Sư Tử cầm lon bia uống cạn sảng khoái khoác vai Thiên Bình ngồi bên cạnh. Thiên Bình không mấy quan tâm cái thằng tâm thần bất ổn này nên nhanh chóng bảo hắn vào luôn vấn đề chính. Sư Tử mặt cũng trong men say giữ lại một tia lí trí trò chuyện với Thiên Bình. ” Uầy quả nhiên là bạn tốt của tao!! Thật ra không có gì chỉ là có chuyện muốn hỏi mày ” – Sư Tử đặt lon bia lên bàn, tay vẫn tiếp tục vắt qua cổ Thiên Bình. ” Không có gì mà có chuyện muốn hỏi ? Cô giáo dạy văn sẽ khóc vì mày mất thôi ” – Thiên Bình ném cho Sư Tử một ánh mắt khinh bỉ, không hiểu sao châm chọc tên này đã trở thành một thú vui trong cuộc sống của Thiên Bình. Thiên Bình là một người hoàn mĩ, anh có tất cả những thứ người khác không có nhưng những thứ người khác có anh lại không có, anh có rất nhiều bạn nhưng bạn thân cũng chỉ có mấy người, anh có rất nhiều tình nhân nhưng lại chưa từng yêu ai thật lòng. Bất giác lại nhìn về hướng Xử Nữ, lúc nãy hành động như vậy hoàn toàn là do bản năng, đến anh còn không hiểu chính bản thân mình rốt cuộc muốn gì. Sư Tử nhìn một mạt tiếu ý bên khoé môi Thiên Bình rồi lại nhìn Thiên Bình đờ đẫn hướng về phía trước, định bụng mắng mấy câu nhưng lời nói sắp thốt ra lại bị nuốt lại vào trong, Sư Tử biết những lúc như vậy không nên làm phiền Thiên Bình, cho đến một phút sau khi Thiên Bình hoàn hồn lại anh mới lên tiếng hỏi. ” Anh mày có sở thích gì đặc biệt không ? “ Thiên Bình chưa kịp suy nghĩ kĩ đã vô ý thốt ra. ” Đương nhiên là mày ! “