Xu Hướng 6/2024 # Đọc Truyện Song Tử X Thiên Yết: Phần Kết # Top 4 Yêu Thích

Đơn đặt hàng của bạn SoongNhi2003

Title: Song Tử x Thiên Yết: Phần Kết

Author: Trần Lâm Dạ Nguyệt (Dolly)

Disclaimer: Nhân vật không thuộc về ta nhưng số phận của họ do ta nắm giữ.

Category: Xuyên không

Length: Oneshot

Status: Finished

Note: Vui lòng ghi rõ nguồn, rõ tác giả nếu muốn mang truyện đi và nhớ xin phép ta.

Feedback, please

Một câu chuyện là phần kết của một câu chuyện khác, chẳng ai biết mở đầu là gì, diễn biến ra sao, kể cả tác giả… Nhưng, như ta đã nói, đây là phần kết của nó… (tin ta đi, cái phần in nghiêng này chẳng lên quan đến truyện đâu~)

-Ngươi thật vô tình.

Vũ Mộc Thiên Yết nhìn nàng, ánh mắt ấy phẳng lặng như nước làm nàng chẳng thể hiểu nổi. Nàng cũng nhìn hắn, cố tìm cho ra một chút gợn sóng dù là nhỏ nhoi nhất. Nàng không muốn hắn như thế! Nàng muốn ánh mắt hắn nhìn nàng có dù chỉ một chút thôi sự hận thù hay nhiều hơn là sự yêu thương… Cái gì cũng được! Nhưng chỉ cần đừng không coi nàng là gì cả. Nàng sợ sự dửng dưng của hắn, ghét cái cách hắn không hề để nàng vào mắt, nàng muốn hắn chú ý đến nàng, nhìn nàng, dù chỉ một chút thôi…

-Ta vô tình, phải, ta vô tình…_Nàng cười xinh đẹp dõi theo bóng áo trắng kia đang đi xa dần, đến khi chẳng còn nhìn thấy hắn, nàng ngã xuống…

Nàng tên Nguyệt Song Tử, vốn là sinh viên năm ba trường Y với thành tích vào loại tốt nhất trường, định sẵn sẽ là tương lai tươi sáng, vậy mà… Một hôm, nàng đi đường nhặt được quyển truyện, về nhà mở ra đọc thế nào lại một cái xuyên không vào truyện như trong truyền thuyết. Còn tệ hơn, người nàng xuyên vào chính là một hảo hảo nữ phụ ác độc trùng tên với nàng!! Với quyết tâm thay đổi số phận bi thảm của nữ phụ, nàng quyết định, bản thân sẽ giành lấy nam chính về tay mình! Đả đảo nữ chính, nữ phụ lên ngôi!!!

Nhưng… (It’s me – chữ “nhưng” đáng ghét)

Bao nhiêu kế hoạch nàng vạch ra đều bị nam chính phá hỏng, được cái nam nữ chính vẫn chưa có tình cảm. Bất quá, sau ngày hôm nay, nàng đã chẳng còn cơ hội…

-Tiểu thư! Tiểu thư!

Từ xa, một nha hoàn cầm hộp thuốc vội vã chạy đến, nàng ta thân lấm lem bùn đất, quần áo xốc xếch, nét mặt lộ rõ vẻ lo lắng và sợ hãi, hiển nhiên đó là nha hoàn thân cận của nàng – Xử Nữ.

-Xử Nhi, em đến rồi sao?_Nguyệt Song Tử gượng dậy, vết thương mà nữ chính- Nguyệt Cự Giải gây ra làm thân nàng đau nhức, nàng cười cười nhìn Xử Nữ._Xử Nhi, em nhìn có vẻ không ổn lắm?

-Tiểu thư, ai đã làm người thành ra như thế này!?_Xữ Nữ ngồi xuống cạnh Nguyệt Song Tử, nàng ta vừa khóc vừa băng bó cho Nguyệt Song Tử._Là Cự Giải phải không!? Con tiện nữ đó dám làm tiểu thư bị thương, em nhất định không tha cho nó!

-Nhìn em kìa, giận dữ quá không tốt đâu.

-Tiểu thư…_Xử Nữ nhìn nàng, nước mắt vừa khô giờ lại ào ào chảy ra._Tiểu thư, là nô tì không tốt! Nô tì đã không bảo vệ được người!

-Ầy, em lại xưng là nô tì rồi! Ta đã bảo gì nào?

-Dạ, em biết rồi, tiểu thư.

-Giờ chúng ta đi về thôi, Xử Nhi.

-Để em đỡ tiểu thư.

-Cảm ơn em.

-Đó là bổn phận của em mà tiểu thư.

Nguyệt Song Tử cười nhẹ. Trong ánh chiều tà, nàng trông xinh đẹp tựa tiên tử làm Xử Nữ ngơ ngẩn:

-Tiểu thư, người thật đẹp!

-Em lại thất thần rồi kìa, mau đi nhanh nào!

-Dạ dạ.

Xử Nữ cười cười rồi vội đỡ Nguyệt Song Tử đi tiếp, lúc họ về đến nhà thì trời đã tối. Hai người vào nhà, thấy lão gia đang tức giận đi lại trong đại sảnh, Nguyệt Song Tử tiến lại, vén áo hành lễ:

-Phụ thân!

-Phụ thân? Ngươi còn dám gọi ta là phụ thân hay sao!?_Lão gia, hay phụ thân Nguyệt Song Tử giận dữ lên tiếng, ông giơ tay lên tát Nguyệt Song Tử, nàng nhìn ông._Đã xảy ra chuyện gì sao? Phụ thân?

-Còn phải hỏi! Ngươi dám gài bẫy tam vương gia Vũ Mộc Thiên Yết, hãm hại tỷ tỷ của mình, còn không mau đi xin lỗi! Người ta sắp tìm tới cửa rồi kìa!

-Con sẽ xin lỗi, nhưng không phải với tỷ tỷ._Nguyệt Song Tử cúi đầu, nhỏ nhẹ đáp. Nguyệt Kiến Minh-phụ thân Nguyệt Song Tử tức giận, tay vung chưởng đập bàn nát vụn.

-Ai~ Cha, cái bàn có tội tình chi?_Chưa thấy người đã thấy tiếng, hiển nhiên đó là Nguyệt Cự Giải.

Nàng ta vừa bước vào, Nguyệt Kiến Minh bỗng bình tĩnh hẳn, ông nhìn Nguyệt Cự Giải mỉm cười:

-Giải nhi, mau lại đây, lại đây ngồi cạnh phụ thân.

-Dạ_Nguyệt Cự Giải giọng nói mềm mại lễ phép đáp, nàng ta bước đi nhẹ nhàng tiến đến ngồi trên chiếc ghế gỗ, tay cầm chén trà tao nhã đưa lên miệng:

-Cha, hạ hoả, Giải nhi mời người chén trà.

-Ừ._Nguyệt Kiến Minh cười cười rồi ngồi xuống, tay cầm chén trà con gái đưa đưa lên miệng uống. Song, vẫn không quên Nguyệt Song Tử._Song Tử! Tỷ tỷ con đang ở đây, còn không mau xin lỗi tỷ ấy!?

-Phụ thân, người quên rồi sao? Con vừa nói sẽ không xin lỗi tỷ tỷ còn gì?

Cùng là con, nhưng một người được gọi “Cha”, lại thân thiết với Nguyệt Kiến Minh đến thế. Một người chỉ có thể gọi là “Phụ thân”, hai cha con quan hệ chỉ trên mức người dưng.

-Ngươi…

-Phụ thân, nếu không còn việc gì, con xin được phép cáo lui._Nguyệt Song Tử nói, rồi không để cho Nguyệt Kiến Minh kịp đáp, nàng đã vội rời đi.

-Xử nhi, phụ thân vì đại tỷ mà có thể bịa chuyện chỉ để ta xin lỗi sao?

-Em…

-Xử nhi, em nói xem, sao thân phận của ta và đại tỷ lại khác nhau đến vậy? Chỉ vì mẹ ta xuất thân kĩ nữ sao?

Dưới mái hiên, Nguyệt Song Tử đôi mắt nhìn xa xăm, nàng không quay sang, khẽ hỏi Xử Nữ. Xử Nữ nhìn nàng, vẻ bối rối hiện lên trên khuôn mặt nàng ấy, Nguyệt Song Tử bật cười.

-Tiểu thư…

-Thôi, em đừng nói.

Nguyệt Song Tử đưa tay ra hứng lấy chiếc lá vàng úa, chiếc lá bay bay rồi nhẹ nhàng rơi xuống tay nàng. Nàng cười.

-“Ta từ khi bắt đầu đọc ngôn tình đã có ước mơ một ngày sẽ được xuyên không làm một cái nữ cường nhân có bàn tay vàng của tác giả phù trợ. Nhưng thế nào lại thành nữ phụ ác độc say mê nam chính bị phụ thân ghét bỏ. Ta cố giành lấy nam chính, nhưng ta mệt mỏi quá rồi… Ta đã sai chăng? Xử nhi?”

-Tiểu thư, người đang nghĩ gì vậy?

-À… không, không có gì! Nhưng sao mấy ngày nay mọi người có vẻ bận rộn quá vậy?

-Trời! Tiểu thư, mai là Trung Thu đó!

-Vậy sao? Thế mà ta lại chẳng để ý.

-Nghe nói mặt trăng năm nay đặc biệt sáng đó tiểu thư.

-Đã bao lâu ta không tham gia mấy cái ngày như này rồi nhỉ…?

“Bụp…Bụp…”

-Oa!!!

-Mua đi! Mua đi!

-A! Cái này nhìn đẹp quá nè!

Đêm Trung Thu, mặt trăng sáng tròn vành vạnh, dát bạc lên khắp phố phường. Năm nay ở La thành người ta treo đèn ít hơn mọi năm, vì như Xử Nữ nói: Mặt trăng năm nay đặc biệt sáng.

Trung Thu ở La thành, kéo dài ba ngày ba đêm, vui không tả xiết, người người thăm thú, dạo phố xem đèn, trắng đêm vui đùa.

Ồn ào pháo hoa, kẻ mua người bán. Không khí đêm hội Trăng rằm thật náo nhiệt. Bày bán đầy trên đường là bao nhiêu đồ trang sức, kẹo kéo, bánh Trung Thu,… Đèn lồng đỏ là được treo nhiều nhất, khắp phố phường rực rỡ một màu đỏ lung linh ánh nến đẹp mờ ảo đến hút hồn!

Một điểm đặc sắc của tết Trung Thu La thành chính là vô vàn mặt nạ. Người qua kẻ lại ai cũng đeo một chiếc mặt nạ đủ hình dạng, màu sắc khác nhau.

Người nghèo thì ghé hàng rong bên đường mua đại một cái mặt nạ rẻ tiền. Người giàu thì không tiếc vàng tiếc bạc để nổi bật, bỏ rất nhiều tiền nhờ người vẽ mặt nạ, sau đó lại thuê thợ đem rất nhiều ngọc quý nạm lên mặt nạ, cốt chỉ để nổi bật trong đêm hội.

Bên dưới đông vui bao nhiêu, thì trời đêm lại cô độc bấy nhiêu. Trời không sao, chỉ độc một vầng trăng lặng lẽ mỉm cười, lặng lẽ chiếu sáng. Cố kiếm tìm ngôi sao nhưng chẳng thấy đâu…

Nguyệt Song Tử hôm nay diện bộ y phục màu tím nhạt, thoạt nhìn có vẻ đơn giản nhưng nếu để ý sẽ thấy, ở chân váy, theo mỗi bước đi của nàng sẽ có từng đoá hoa mẫu đơn dập dìu ẩn hiện, đẹp đến không ngờ! Nàng đeo một chiếc mặt nạ bạc với hoạ tiết hoa mẫu đơn đỏ rực mềm mại, mặt nạ đơn giản, nhưng cũng như xiêm y, nếu để ý sẽ thấy viền trên từng cánh hoa là cả trăm viên đá nhỏ xíu lấp lánh.

Nàng đang chạy vội vã, len qua dòng người đi lại, nàng và Xử Nữ vừa lạc nhau, nàng sợ, nàng lo lắng lắm! Xử Nữ… Xử Nữ…

-Xin ngài! Làm ơn hãy giúp tiểu thư!

Nguyệt Song Tử dừng lại, nàng nghe đâu đây có tiếng Xử Nữ, nàng tiến lại gần hơn, gần hơn chỗ phát ra tiếng nói… Là Xử Nữ! Và người con trai kia chẳng phải thất vương gia Vũ Mộc Ma Kết hay sao!? Xử Nữ, em đang cầu xin hắn??? Nhưng… tại sao…?

Nàng nấp sau bức tường, cố nghe cho thật rõ từng lời hai người họ nói…

-Cốc chủ Tuyệt Tình Cốc giờ lại thảm hại thế này sao?

-Xin ngài hãy giúp tiểu thư!

-Xử Nữ… Nguyệt tiểu thư quan trọng với nàng đến thế sao?

-Nếu hôm đó không có tiểu thư, ngày hôm nay sẽ không còn Xử Nữ.

Nguyệt Song Tử nghe mà rụng rời chân tay. Xử Nữ vì nàng… đã vì nàng và chủ thân thể này mà cam chịu bỏ chức vụ Cốc chủ… lại là Cốc chủ Tuyệt Tình Cốc…

Nàng từ từ trượt xuống… Một đoạn kí ức bị lãng quên giờ bỗng hiện ra, là kí ức của thân thể này sao? A… hoá ra người như nàng ta (cái nữ phụ độc ác lúc trước ấy) từng rất thánh thiện! Thiên Yết… Thiên Yết… chỉ tại hắn ta thôi, huh?

Nguyệt Song Tử tháo ra chiếc vòng cẩm thạch đeo trên tay và đặt nó xuống nền cỏ xanh mượt, nàng nói khẽ:

-Em đã được tự do.

Nàng nhớ ra, chiếc vòng kia chẳng phải năm xưa Xử Nữ tặng nàng trong lần đầu gặp mặt sao?

Ai~ nàng mất cả Xử Nữ rồi~ buồn quá! Nương… ở trên cao kia người có còn dõi theo con chăng?

Nguyệt Song Tử bước đi thẫn thờ, cô độc giữa cả ngàn tiếng nói ồn ã. Chợt, một tiếng nói vang lên:

-Vị tiểu thư kia, xin mời tránh đường.

Nàng quay lại… Là hắn! Vũ Mộc Thiên Yết! Nàng có thể nhận ra hắn ở bất cứ đâu, dù hắn có đeo mặt nạ như thế nào, cái khí tức ấy, chỉ mình hắn có! Còn bên cạnh Vũ Mộc Thiên Yết… là một vị tiểu thư đeo mặt nạ mặt trăng và bộ xiêm y lộng lẫy màu hồng phấn… Là Nguyệt Cự Giải, cả La thành, cái mặt nạ mặt trăng kia, nàng dám cá chỉ có một!

Nguyệt Song Tử tránh ra nhường đường cho họ, nàng thấy hai người họ đi về phía Nguyệt Dạ Lâu- tửu lâu nổi tiếng La thành.

Mỗi năm đến Trung Thu, cửa Nguyệt Dạ Lâu lại chật kín người, bởi năm nào họ cũng ra các câu đố. Có tất thảy 100 câu, giải được 80 câu sẽ được một bàn rượu miễn phí, mà rượu ở đây ai nào không biết? Rượu Nguyệt Dạ Lâu, không say không lấy tiền.

Nàng nhớ, năm nào Nguyệt Cự Giải cũng đến đây giải đố, nhưng chưa từng giải quá 50 câu, câu đố của Nguyệt Dạ Lâu rất khó, mà mỗi năm họ còn tăng độ khó lên. Năm ngoái, hình như Nguyệt Cự Giải nàng ta chỉ giải được có 36 câu.

-“Được! Hôm nay ta cho ngươi tức chết!”_Nàng nghĩ rồi vội đến Nguyệt Dạ Lâu. Nếu nàng đã chấp nhận từ bỏ, trước khi kết thúc, nàng muốn hơn nàng ta một lần!

Trước ánh mắt đầy ngạc nhiên và sửng sốt của người qua lại cùng với Vũ Mộc Thiên Yết và Nguyệt Cự Giải, nàng lưu loát giải một lượt 50 câu đố. Đến câu thứ 51, nàng dừng lại, tiêu sái phất tay áo rời đi, để lại một tràng cười thoả mãn.

-Thiên Yết, Thiên Yết! Chàng nhìn đi đâu vậy?_Nguyệt Cự Giải lay lay ống tay áo Vũ Mộc Thiên Yết, nàng ta nhìn Thiên Yết đang dán mắt vào vị cô nương bí ẩn kia mà cảm thấy khó chịu. Thiên Yết của nàng (!?) làm sao vậy?

Nhưng Vũ Mộc Thiên Yết chỉ cười nhẹ, hắn từ từ bỏ tay Cự Giải ra…

-Cô ấy trở về rồi…

-Ai? Ai cơ?_Sắc mặt Nguyệt Cự Giải bỗng biễn đổi, nàng ta lo lắng nhìn Vũ Mộc Thiên Yết. Tại sao? Tại sao nàng lại có cảm giác Thiên Yết thật xa quá!

-Sau bao nhiêu năm chờ đợi… cuối cùng ta đã gặp lại nàng ấy…!_Vũ Mộc Thiên Yết nói, rồi hắn vội rời đi, để lại mình Nguyệt Cự Giải ở đó, nước mắt nàng ta khẽ rơi… “Cuối cùng ta vẫn không có được chàng, Thiên Yết…!”

Ánh trăng cô độc, rọi ánh sáng bạc ấy xuống nhân gian. Thiên Yết chạy, hắn chạy, cốt để đuổi theo bóng áo tím kia… Nàng về, nàng về rồi…!

-Nguyệt Song Tử! Xin nàng dừng bước!_Hắn hét lên.

-Ngươi…_Nàng dừng lại, nhìn hắn, hắn đuổi theo nàng? Cớ sao lại đuổi theo nàng?

-Nàng quên rồi sao? Là ai dưới tán cây ngân hạnh năm ấy?_Hắn dừng lại, một cơn gió thổi qua làm áo hắn phất phơ bay…

-Ngân hạnh?_Nàng cố lục tìm trong kí ức, ngân hạnh, ngân hạnh… một rừng cây ngân hạnh!

Năm ấy, là khi chủ thể 5 tuổi…

Từng lá cây bay bay, cả khu rừng vàng ruộm màu ngân hạnh, nàng ấy đã gặp hắn… Đôi mắt nàng khi ấy thánh thiện không một chút tà niệm, năm ấy, dường như nàng ấy từng là thiên tài…?

Rồi Trung Thu khi ấy, phải chăng người giải hết 100 câu đố là chủ thể này?

Nguyệt Song Tử nhìn Vũ Mộc Thiên Yết:

-Ngươi còn nhớ sao?

-Ta từng rất chán nản khi cứ phải đợi người thay đổi, nhưng… người đã trở lại rồi, Song Tử!

Nàng nhìn Vũ Mộc Thiên Yết…

Hoá ra người hắn yêu ban đầu là chủ thể Nguyệt Song Tử, theo thời gian nàng ta dần đổi thay làm thứ tình cảm ấy dần bị vùi lấp đằng sau trái tim lạnh lẽo kia… Nguyệt Song Tử, liệu nàng ta có biết Vũ Mộc Thiên Yết từng yêu nàng ấy…?

Cây ngân hạnh năm ấy, giờ vẫn ra lá. Cây ngân hạnh khi ấy, lá rơi vàng một góc.

-Ta yêu nàng.

-END-

Dolly: Khoảng 2700 từ, quả là tiến bộ vượt bậc~ Cơ mà câu văn thấy nó vẫn không được mượt, ây, lần sau cố gắng vậy.